cuocsongxungquanhta.com

Khi dùng bữa châu Âu

Khi dọn bàn ăn, người ta thường xếp bên phải đĩa ăn của từng người một thìa súp và một dao ăn quay lưỡi về phía đĩa, còn bên trái đĩa thì để một đĩa đặt ngửa. Khi ngồi vào bàn ăn, bạn nên ngồi cách bàn một khoảng cách vừa phải không quá gần hoặc quá xa bàn, bạn trải khăn ăn đã gấp đôi lên đùi, phía đầu gối.

Thìa súp được cầm bằng tay phải và không múc quá đầy khi ăn. Khi dùng xong súp bạn đặt nhẹ thìa vào đĩa, không để trực tiếp lên bàn ăn. Khi dùng món ăn không cần cắt, bạn cầm đĩa tay phải. Khi dùng món ăn cần cắt, bạn cầm dao tay phải, đĩa tay trái và không nên cắt cả phần thức ăn một lúc, dùng đến đâu, bạn cắt đến đó. Không bao giờ bạn được cầm cả đĩa thức ăn hoặc đưa dao ăn lên miệng để “tận dụng” chút thức ăn cỏn trên đó. Khi lấy thức ăn ở đĩa lớn cho mình, bạn nhẹ nhàng lấy phần ở gần mình nhất và chớ bới lộn những phần còn lại, chú ý lấy vừa lượng thức ăn để có thể dùng vừa hết, tránh bỏ dở thức ăn trên đĩa của mình.

Khi đang ăn, bạn không nên nói chuyện, cười đùa khi trong miệng đầy thức ăn hoặc đang nhai.

Khi bạn muốn mời ai món gì, nên hỏi trước xem người được mời có muốn dùng món đó không, không nên “bỏ bom” hoặc mời ép trong khi người bạn mới có thể không thích hoặc không ăn được thứ bạn mời.

Nết ăn – Nết ở: Phải tự ngu đi

Đang công tác bình thường ở một Viện khoa học, đột ngột nhận quyết định về một huyện đồng bằng. Nhiệm vụ khá mơ hồ: sau khi hoàn thành nhiệm vụ, sẽ bố trí công tác thích hợp. Chồng đi học nước ngoài, nhà phải đóng cửa, gửi con về ông bà nuôi. Đề tài khoa học đang dở dang, chương trình sau đại học trở nên khó khăn. Cô khóc tấm tức với bố mẹ.

- Con liệu xem mình có khuyết điểm gì không?

- Không, cuối năm vừa rồi, con được bầu lao động tiên tiến.

- Hay dưới huyện, người ta cần cán bộ khoa học thật?

- Nhưng ở Viện còn cần hơn. Anh chị em trong đề tài mấy hôm nay băn khoăn nếu con đi, công tác nghiên cứu ở Viện sẽ ảnh hưởng rất nhiều.

- Thế vai trò của chủ nhiệm đề tài, ông viện trưởng ấy?

- Trời ơi! Ngày xưa ông ấy là đầu ngành bây giờ già rồi, bảo thủ lắm. Đề tài về đột biến gen mà kiến thức i tờ về gen ông ấy cũng không hiểu. Cái gì cũng phải giảng giải như với học sinh phổ thông ấy.

Bà mẹ mỉm cười:

- Mẹ hiểu rồi. Con viết hay hơn ông ta, nói hay hơn ông ta, phải không?

- Vâng.

- Kết quả nghiên cứu của con trái với nhận định của ông ta, phải không?

- Vâng.

- Con có uy tín cao trong Viện, phải không? Đấy là khuyết điểm, khuyết điểm rất to, cán bộ lại giỏi hơn, được quí mến hơn thủ trưởng. Mẹ có cách gỡ cho con rồi.

- Cách nào hả mẹ?

- Với các thủ trưởng dốt lại hay tự ái, phải biết ngu đi một tí. Càng ngu hơn ông ta, càng được dùng. Còn cố tự làm mình ngu đi hay không là tùy con. Đấy là một câu chuyện hoàn toàn khác.

Báo GĐ&XH số 01 (50)/2000 – Vũ Duy

09/06/2016 , Báo GĐ&XH số 01 (50)/2000 – Quỳnh Giao

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *